Hắn vẫn chưa thể thờ ơ với mạng người được. Lâm Hiểu Hổ và Hà Ức Khổ có chết cũng đáng, hắn sẽ không thấy thương hại. Nhưng Khâu Xuân Lôi vừa rồi thì khác, nếu cứu được mà hắn lại không cứu, có lẽ cả đời này hắn sẽ áy náy.Dọn dẹp qua loa xong, hắn vẫn thấy hơi đói. Cơm đã hết, hắn bèn vào nhà, châm thêm lửa vào lò sưởi rồi gặm cơm cháy. Chỗ cơm cháy này buổi trưa hắn đã gặm một miếng nhỏ, vốn định để ăn vặt, giờ chỉ đành đem ra chống đói.
Gặm khô quá, hắn đổ nước nóng vào ngâm, rồi lấy thêm một cái màn thầu đặt xuống dưới lò sưởi nướng. Ăn cho no bụng xong, hắn mới đi ngủ.
Trong lòng vẫn thấy có chút Bất bình, nhưng cũng chẳng biết làm sao.
Sáng sớm hôm sau, Lý Long vừa ra khỏi nhà đã nghe thấy một thứ âm thanh lạ. Lần theo tiếng động đi tới, hắn mới phát hiện con Nhím trong thùng xe đang sốt ruột bò tới bò lui, lúc này mới sực nhớ ra mình quên béng mất nó.




